Luật sư Nguyễn Văn Đài
“Một quốc gia đã giành được độc lập và thống nhất, mà nhân
dân không được hưởng các quyền tự do, dân chủ, nhân quyền không được tôn trọng,
thì người dân của quốc gia đó đã hy sinh xương máu một cách vô ích để thay thế
sự cai trị của giặc ngoại xâm bằng sự cai trị của giặc nội xâm. Mà giặc nội xâm
thì lại tham lam và gian ác gấp trăm ngàn lần giặc ngoại xâm.”
Mỗi dịp 30-4 hàng năm, tôi lại nhận được câu hỏi của những
người đồng bào Việt Nam ở hải ngoại là “anh nghĩ và có cảm xúc gì khi sắp tới
ngày 30-4?”. Tôi lại có dịp kể cho họ nghe về suy nghĩ và cảm xúc của mình.
Từ nhỏ cho đến năm mười chín tuổi, mỗi dịp 30-4 tôi thực sự
vui mừng và tự hào bởi đó là ngày chiến thắng và thống nhất của đất nước. Việt
Nam đã chiến thắng cường quốc số một thế giới về quân sự và kinh tế.
Cuối năm 1989, tôi có cơ hội được sang CHDC Đức (cũ) và được
chứng kiến người dân Đông Đức lật đổ chế độ cộng sản để thống nhất với chế độ
tư bản, dân chủ ở Tây Đức. Tôi lại có dịp may mắn được sang Tây Berlin để xem
cuộc sống sung túc và tự do của chế độ tư bản, dân chủ. Và tôi hiểu tại sao người
dân Đông Đức đã không cam chịu sống dưới sự cai trị độc đoán, phi lý, lạc hậu của
chế độ cộng sản.
Cùng thời điểm đó, tất cả người dân các nước Đông Âu đã vùng
lên đập tan sự cai trị của các chế độ cộng sản. Và họ đã xây dựng lại từ đầu chế
độ tư bản, dân chủ. Cho đến nay, tất cả các nước Đông Âu, người dân đều có cuộc
sống sung túc và hạnh phúc trong một chế độ chính trị tự do và dân chủ mà không
có sự cai trị của chế độ cộng sản.
Cuối năm 1990, tôi trở lại Việt Nam, kể từ đó cứ mỗi dịp
30-4, tôi không còn cảm xúc vui mừng, mà thay vào đó là sự hoài nghi và nuối tiếc.
Năm 2001 và 2003, tôi có dịp được sang thăm Hàn Quốc và thấy
đó là một quốc gia hùng mạnh về kinh tế và quân sự. Ở đó không bao giờ có sự hiện
diện và tồn tại của đảng cộng sản. Trong khi đó, Bắc Triều Tiên dưới sự cai trị
độc đoán và tàn bạo của chế độ cộng sản. Mỗi năm có cả trăm ngàn người chết đói
mặc dù họ đã nhận được sự giúp đỡ to lớn từ Hàn Quốc và cộng đồng quốc tế. Tôi
cảm thấy buồn và nuối tiếc cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa.
Nhìn lại Việt Nam chúng ta, sau ngày 30-4-1975, trong chế độ
quan liêu bao cấp, ngăn sông cấm chợ, nhân dân phải chịu đói khổ, lầm than. Khi
tiến hành công cuộc đổi mới, kinh tế có phát triển, đời sống người dân khấm khá
hơn, đủ ăn, đủ mặc, có được phương tiện sinh hoạt và đi lại hiện đại. Nhưng
tham nhũng đã trở thành quốc nạn, thành giặc nội xâm của dân tộc. Sự suy thoái
đạo đức và lối sống diễn ra một cách toàn diện, trên mọi phương diện của đời sống
xã hội từ giáo dục, y tế, ngành tư pháp, cơ quan hành chính,... và trên mọi cấp
độ từ trung ương đến địa phương.
Nhiều người trong chúng ta đã từng chứng kiến cảnh doanh
nghiệp, quan chức chính quyền, các lực lượng vũ trang và xã hội đen hợp sức với
nhau để cưỡng chế người nông dân lấy đi tư liệu sản xuất quan trọng nhất của họ
là ruộng đất. Biết bao người dân vô tội khi bước vào đồn công an thì khỏe mạnh,
nhưng chỉ ít giờ sau, họ chỉ còn là một cái xác không hồn. Và còn biết bao
nhiêu những người dũng cảm đứng lên đấu tranh đòi quyền tự do, dân chủ đã bị
sách nhiễu, đánh đập, và bị cầm tù. Thật sự đau lòng và xót xa.
Giờ đây, mọi người lại hỏi tôi “anh nghĩ và có cảm xúc như
thế nào về ngày 30-4?”
Tôi trả lời: Một chế độ dân chủ và văn minh đã thua một chế
độ độc đảng toàn trị và lạc hậu. Cái ác đã chiến thắng. Còn cảm xúc thì buồn và
nuối tiếc cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa, bởi tôi và rất nhiều người đều cho rằng
nếu ngày 30-4-1975, bên chiến thắng là Việt Nam Cộng Hòa thì giờ đây trong khu
vực châu Á, Việt Nam có thể chỉ thua duy nhất Nhật Bản về kinh tế, còn chắc chắn
sẽ ngang bằng hoặc hơn Hàn Quốc về cả kinh tế và quân sự.
Hà Nội, ngày 28 tháng 4 năm 2013.
